Đối thoại với ông Vơ Văn Kiệt và đảng csvn (kết)

 

 

 

III/- Ư kiến về bầu cử và tự ứng cử

Thiên Đức

 

Cũng trong cuộc phỏng vấn này, ông Vỏ Văn Kiệt tỏ ư đồng thuận với đảng và nhà nước tổ chức bầu cử, qua những động tác hiệp thương 1, 2, 3 là được. Đến đây tôi thật sự hoàn toàn thất vọng về ông. Trong những lần góp ư kiến đại hội đảng X, dù muốn dù không ông cũng đă gây được một ít niềm tin hy vọng cho những ai c̣n ưu tư đến đất nước, trong đó có cá nhân người viết. Thế nhưng, ư kiến của ông bằng ḷng với hiện trạng tổ chức bầu cử đă hoàn toàn đánh mất niềm tin hiếm hoi đó.

 

Thật vậy, cùng với loạt bài viết đối thoại với Trần Mạnh Hảo có đề tài:
“Nhà nước Việt Nam chống lại hiến pháp”, tôi cũng đă từng chứng minh đầy đủ qua bài viết “Quốc hội phản bội hiến pháp” với chứng cứ và văn bản luật pháp theo chi tiết từng tiểu mục

 

I/- Vi hiến về quyền bầu cử:

II/- Vi hiến về quyền ứng cử

III/- Vi hiến về bản chất đại biểu quốc hội.

IV/- Quốc hội phản bội hiến pháp qua việc trốn tránh trách nhiệm trước cử tri

Tôi tin rằng ông và đảng csvn biết rơ ràng về sự thật đó, thế nhưng ông giả như không biết để hoàn toàn đồng ư việc làm của chế độ, đă chứng minh ông là kẽ đồng hành hay là kẽ đồng lơa với những sai lầm đó, chứ ông đâu có thật t́nh mong muốn lên tiếng nói công đạo cho người tự ứng cử.

Thiết tưởng ông và đảng cộng sản có thể tham khảo đầy đủ nội dung loạt bài viết trên như là một h́nh thức phản đối ư kiến đồng t́nh của ông đối với việc tổ chức bầu cử hiện nay. Tôi thấy không cần thiết để lập lại vấn đề này. Và tôi sẽ đối thoại cùng ông về ư kiến có nên khuyến khích người tự ứng cử hay không?

 

Theo ông th́ nên khuyến khích hơn nữa người tự ra ứng cử, thế nhưng ông không đề ra một biện pháp nào cải thiện phương cách tổ chức bầu cử hiện nay, v́ thế đă có người nhận định là ông nêu ư kiến chỉ nhằm “đấm bóp” thời cuộc hơn là thực tâm mong muốn cải thiện cuộc bầu cử hoàn chỉnh hơn.

 

Trái lại, đối với ư kiến cá nhân tôi sự khuyến khích người tự ứng cử, chỉ là tṛ múa rối mà thôi. Thực vậy, cuộc bầu cử 20 - 5 - 2007 không phải là cơ hội cho người tự ứng cử dấn thân đem tài năng phục vụ đất nước, v́ theo cơ chế hiện nay không dành cho người tự ứng cử một chút ánh sáng hy vọng nào để có thể công khai đi vào ngưỡng cửa quốc hội.

 

Cửa ngỏ đi vào quốc hội của người tự ứng cử thật sự khép chặt từ khâu thăm hỏi xin đơn ứng cử cho đến khâu cuối cùng kết quả đếm phiếu. Người viết sẽ lần lượt tŕnh bày tuần tự từng giai đoạn như sau:

 

1)- Tại sao cơ cấu và ấn định trước tỷ lệ người tự ứng cử hay người ngoài đảng trước khi tổ chức hiệp thương bầu cử?. Quy định những chỉ tiêu từ 10% - 20% cho người ngoài đảng trước khi tiến hành tổ chức bầu cử là những bằng chứng hùng hồn để chứng minh cuộc bầu cử hiện nay là mị dân, hoàn toàn xảo trá v́ đă áp đặt kết quả phải đạt được trước khi tiến hành bầu cử.

Một trận đấu nếu áp đặt tỷ số thắng bại trước, tất yếu cầu thủ hai bên phải bán độ đă bị chế tài h́nh sự. Thế th́ tại sao quốc hội chưa bầu lại áp đặt công khai kết quả ai là người phải thắng cử để giữ chức vụ nào đó trong cơ cấu và thành phần ngoài đảng là bao nhiêu?

Để đạt được điều này, tất yếu ủy ban bầu cử từ trung ương đến địa phương đều phải tham gia tṛ chơi gian lận đó. Là một h́nh thức bán độ bầu cử thiệt hại cho quyền lợi dân tộc nguy hại hơn cả các cầu thủ bóng đá bán độ.

2)- Nộp đơn và rút đơn ứng cử.

Những người tuyên bố tự ứng cử đă gặp rất nhiều khó khăn về phía chính quyền địa phương ví dụ anh Phạm Hùng Vỹ từ khi tuyên bố tự ứng cử, đă bị áp lực của công an khu phố và địa phương đe dọa gia đ́nh và bản thân người tự ứng cử để rút lui ư định ứng cử, là một bằng chứng sống không thể chối cải được.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/05/02/Self-nominated_candidate_for_national_assembly_election_TMi/

 

Nếu là người tự ứng cử trong đảng th́ sẽ gặp khó khăn từ phía đảng do đó bắt buộc phải rút đơn như ông Đặng Hùng Vỏ, ông Trương Đ́nh Tuyển...

Khuyến khích người ứng cử, tại sao Nông Đức Mạnh lại tuyên bố : “Chúng ta không cho phép tṛ chơi dân chủ lọt vào quốc hội mới”. Lời tuyên bố đó như là một hiệu lệnh thanh lọc thẳng tay bằng những biện pháp đe dọa, trấn áp, giam giữ, tù đầy , những thành phần bất đống chính kiến trước thời gian nộp đơn ứng cử để họ không c̣n cơ hội tham gia ứng cử. Thế mà ông không hề lên tiếng phản đối hành vi này trái lại ông đồng t́nh cho là được.

 

3)- Lấy ư kiến địa phương, với số đại diện cử tri chọn lọc của ủy ban bầu cử địa phương là một h́nh thức loại bỏ những ứng cử viên không đồng hành với chế độ trước khi bầu cử chính thức. Điều tệ hại hơn nữa khi biểu quyết bằng cách công khai đưa tay để quyết định số phận người tự ứng cử là hoàn toàn vi phạm nguyên tắc luật pháp và hiến pháp đó là bầu phiếu kín Ví dụ trường hợp ls. Lê Công Định, ông Cù Huy Hà Vũ...

Một vấn đề tranh căi về pháp lư ở đây, việc lấy ư kiến cơ sở hay địa phương có phải là một h́nh thức bầu cử sơ bộ, trước khi bầu cử chính thức hay không? V́ những người tự ứng cử có kết quả dưới 50% đều bị loại ra khỏi các ṿng hiệp thương. Như vậy đă trái với nguyên tắc bầu cử trực tiếp theo hiến pháp đ.7 và luật bầu cử đ.1.

4)- Hiệp thương là một h́nh thức gạt bỏ những ứng cử viên không đồng quan điểm với đảng cs. Thật vậy thành phần trong những lần hội nghị hiệp thương là ai? Đều là những đảng viên cs đại diện cơ quan đoàn thể được chọn lọc, th́ người tự ứng cử ngoài đảng làm sao có cơ may qua được cửa ải các lần hiệp thương này? Con số người tự ứng cử là 238 ban đầu giờ đây chỉ c̣n lại 30 người tức là 1/8 (tức là 3,4% trên tổng số 876 ứng cử viên được công bố sau cùng) đă chứng minh sự thật đó.

Người tự ứng cử dù có lọt qua được ṿng cuối hiệp thương cũng khó mà có kết quả thắng cử bởi v́ :

-         Ứng cử viên không có quyền chọn lựa đơn vị bầu cử, ủy ban bầu cử có toàn quyền phân phối ứng cử viên về các đơn vị bầu cử mà không cần theo một tiêu chuẩn nào cả. V́ thế ủy ban bầu cử có thể nắm chắc kết quả bầu cử qua công việc phân phối ứng cử viên xuống đơn vị bầu cử. Thật vậy ủy ban bầu cử muốn loại một người nào chỉ cần đưa người đó đến một đơn vị xa lạ, khác tôn giáo, chánh kiến hay có những đụng chạm từ trước th́ người ứng cử viên sẽ không c̣n cơ may nào trúng cử. Ở khía cạnh pháp lư, điều này đă hạn chế quyền bầu cử của người dân, v́ làm như vậy người dân chỉ có thể bầu những người mà họ không hề biết ǵ cả, thay v́ bầu cho người mà họ đă từng tín nhiệm (v́ người được tín nhiệm đă được ủy ban bầu cử phân phối ở đơn vị khác).

-         Ứng cử viên không được tranh cử nghĩa là không được tự ư đi vận động riêng rẽ, tất cả công việc này đều do ủy ban bầu đảm trách. Như vậy người tự ứng được điều đến một đơn vị dân cư xa lạ, th́ ai biết mà bầu. Trong khi đảng viên được đề cử chí ít cũng được người trong đảng biết và rỉ tai nhau bầu chọn.

-         Điểm cuối cùng tại thùng phiếu và khi kiểm phiếu đều không có quan sát viên của người tự ứng cử ngoài đảng, th́ điều ǵ sẽ xảy ra nếu kết quả bầu cử xảy ra ngoài ư muốn của ủy ban bầu cử? Trời biết, đất biết, nhưng người tự ứng cử không bao giờ biết ngoại trừ một điều là biết ḿnh bị thất cử.

Trong thực tế đă chứng minh, có nhiều hộ không đi bầu, hay đi bầu trễ đến thùng phiếu th́ được thông báo là có người bầu thế rồi, vậy những phiếu bầu thế đó bầu cho ai? Đó cũng chính là câu trả lời cho câu hỏi v́ sao có kết quả 100% đi bầu và 100% cho ứng cử viên vậy.

 

Tóm lại khuyến khích người tự ứng cử nhưng lại không mở sinh lộ cho họ bước vào ṭa nhà quốc hội, th́ chỉ là tṛ múa rối hay là những tên lót đường để cho cử tri nhắm mắt gạch cho xong chuyện mà thôi.

 

 

Qua ba bài viết trên, thiết nghỉ ông Vỏ Văn Kiệt có thể nh́n lại ḿnh về những lời kêu gọi vừa qua đă thật tâm chưa?, và ông đă làm hết khả năng của ḿnh để bảo vệ cái đúng của ḿnh hay chưa? Tôi tin rằng ông và tất cả người đảng viên cộng sản c̣n tỉnh táo sáng suốt nhận ra đâu là sự thật và đâu là xảo trá, bằng vào khả năng của mỗi người có thể làm hơn thế nữa để cho tầng lớp kế thừa sau chiến tranh có thể xây dựng phát triển đất nước một cách hài ḥa trong dân chủ, tự do. Một đất nước Việt Nam không c̣n hận thù quốc cộng, hận thù dân tộc, và nhất là không c̣n máu, nước mắt, hận thù giai cấp do quí vị để lại cho tầng lớp con em cộng sản kế thừa. Đó chính là điều mong ước duy nhất muốn đạt được của loạt bài đối thoại công khai và ṣng phẳng này vậy.