PHƯƠNG NAM ĐỖ NAM HẢI!

NGƯỜI chiến sĩ dân chủ  YÊU NƯỚC CHÂN CHÍNH

 

          Chính Tâm

 

 

     Trong sử sách TQ có ghi một câu chuyện vê cách dùng người, khi Quản Trọng đang hấp hối trên gường bệnh, Tề Hoàn Công đến thăm viếng, nhưng thực t́nh để hỏi ai sẽ là người thay thế Quản Trọng khi ông qua đời. Quản trọng đă lấy 3 cái quí nhất ở trên đời để khuyên vua, khi ông đang có ư định tin dùng một kẻ th́ lấy thịt đùi cho vua ăn lúc lâm nạn, một kẻ sẵn sàng giết con để lấy gan sào cho vua ăn, chiều ḷng vua lúc vua thèm, c̣n một kẻ bỏ cả quyền cao tước vị để theo hầu vua.

 

   Ba thứ quí nhất trên đời đó là Thân ḿnh-Ruột thịt của ḿnh-Quyền chức bổng lộc.Vậy mà những kẻ kia đều sẵn sàng dùng cái quí nhất đó để dâng vua, th́ hẳn phải có cái ư ǵ đây, nếu không phải là nó muốn tranh cái ngai vàng của vua. Lời ông nói và triết lư của ông đă trở thành sự thật, sau khi ông qua đời, ông vua đớn hèn đă không nghe lời ông, để đến nỗi phải nhận cái chết nhục nhă, hậu thế chê cười.

 

   Chuyện xưa, ngầm hôm nay cũng vậy, có những kẻ lúc nào cũng hô hào yêu nước, lúc nào cũng nói đến hy sinh quên ḿnh, đấu tranh chống lại chế độ độc tài v́ nước v́ dân. Nhưng theo tôi nghĩ, trong thâm tâm họ, cũng không ngoài 3 mục đích trên.Chúng ta phải nh́n nhận một cách thẳng thắn rằng, những nhà dân chủ đang đấu tranh hiện nay, do rất nhiều hoàn cảnh, điều kiện đă dấn thân vào con đường tranh đấu, họ cũng như những người khác, nhưng họ hơn những người b́nh thường ở cái nhận thức, nghị lực và bản lĩnh mà thôi. Mọi người khác họ đều ư thức được bị thiệt tḥi, bị áp bức trong cuộc sống, nhưng do bản chất yếu hèn, do phải bươn chải mưu sinh, do nhận thức c̣n nông cạn lên không dám đứng lên đ̣i lại quỳền lợi của ḿnh mà thôi!

 

   C̣n những nhà dân chủ th́  ngược lại, họ là một trong số rất ít những người dũng cảm đấu tranh, trong nhận thức và ư thức của họ có nhiều cung bậc khác nhau, có nhiều góc cạnh, những yếu tố khách quan, chủ quan cũng là nguyên nhân hạn chế cho những hoạt động của họ, cũng như chúng ta không thể đ̣i hỏi họ phải hy sinh những lợi ích quí nhất như tôi đă nêu ở trên, theo một khuôn mẫu, một tiêu chuẩn yêu nước nào? Phải nh́n cốt lơi của bản chất vấn đề để đánh giá một con người, không lên tùy tiện, sẽ gây lên sự mâu thuẫn, chia rẽ trong nội bộ dân chủ.

 

   Trong cuộc đấu tranh này, chúng ta không ngần ngại chỉ mặt vạch tên những kẻ phản phúc, dối trá bịp bợm. Nhưng chúng ta cần phải phân biệt, phải biết suy tính thiệt hơn, có lợi hay có hại cho phong trào dân chủ và nhất là không nên đánh giá con người theo cảm tính cá nhân, nh́n nhận sự việc một cách phiến diện, khi mà những nhân tố đấu tranh tích cực, không phải lúc nào cũng có được những người như Phương Nam Đỗ Nam Hải

 

     Họ đấu tranh đem lại sự công bằng b́nh an hạnh phúc cho mọi người và mọi người cũng không thể bắt Đỗ Nam Hải phải hy sinh hạnh phúc gia đ́nh, hy sinh sinh mệnh của cha mẹ ḿnh, để tỏ ḷng trung quân một cách ấu trĩ. Sẽ là nhẫn tâm, nếu ai đó đ̣i hỏi anh phải hy sinh chữ “hiếu”, để rồi mang tiếng suốt đời là đứa con bất hiếu, th́ đó quả là nỗi hận, là gánh nặng quá sức mà anh phải mang theo nếu có mệnh hệ nào xảy ra. Đúng như anh nói “Các anh quá hèn” Khi họ nham hiểm dùng thủ đoạn hèn hạ nhất để khuất phục anh.

 

     Nếu Đỗ Nam Hải nhẫn tâm trước t́nh cảnh của cha mẹ và gia đ́nh ḿnh, để tỏ ra hiên ngang bất khuất, tỏ rơ khí thế v́ sự sĩ diện với mọi người, hay phải có dự mưu lớn lao, để đầu-cơ cái nhỏ cho cái lớn sau này, sẽ là điều để ta suy ngăm

 

     Nếu vậy th́ phải xét lại tư cách và tâm địa của anh ta, hy sinh cái quí nhất của ḿnh để đổi được cái quí hơn về cho ḿnh. Một con người như thế ắt có nhiều tham vọng. Một người như thế sẽ không thật ḷng trong mối quan hệ, trong cuộc đấu tranh dân chủ. Tôi tin rằng đă có những trường hợp như thế xảy ra trong nội bộ dân chủ chúng ta, chỉ có điều kẻ đó lại gặt “lúa non” mà thôi.

 

    Cái sức ép mà anh không dám vượt qua, đă thể hiện một t́nh cảm chân thật của một con người chân chính và thẳng thắn, anh vẫn giữ được vẹn toàn hai chữ trung hiếu

 

    V́ vậy nếu rơi vào trường hợp của Đỗ Nam Hải, tôi cũng phải xử sự như anh, tôi không thể hy sinh cha mẹ và ruột thịt của ḿnh khi kẻ thù đă điểm trúng cái huyệt yếu nhất của con người ta. Chỉ tiếc một điều người quyết định ở đây không phải là anh, mà là cha mẹ cua anh. Phải chi mẹ của Đỗ Nam Hải cũng như mẹ của Lương Ngọc quyến xưa kia, mẹ của Lê thị Công Nhân hiện nay th́ hay biết mấy, đó chỉ là ao ước như vậy! C̣n ḷng người mẹ nào lại không thương con. Trên đời này hiếm có bà mẹ nào có đủ tầm để vượt qua t́nh mẫu tử v́ nước v́ dân, như một vài trường hợp trong sử sách.

 

  Cái điều quan trọng nhất mà tác giả Trần B́nh Nam, lại không nêu ra, chế độ cầm quyền có thể dùng thủ đoạn đê tiện và hèn hạ, lấy t́nh cảm cá nhân thiêng liêng để khuất phục anh từ bỏ con đường đấu tranh trên danh nghĩa, dùng anh để lung lạc ư chí đấu tranh của những người dân chủ, nhưng chúng không thể nào khuất phục được ư chí và tâm nguyện cua anh. Cái thứ khí quan trọng nhất là ư chí và ḷng yêu nước nó chỉ bị cảm hóa bằng công bằng chính nghĩa, dân chủ tự do và đạo lư t́nh người mà thôi, chứ nó không thể bị khuất phục băng bạo tàn, bằng những thủ đoạn đê tiện, bẩn thỉu.

 

   Bởi vậy việc anh phải bắt buộc làm, đă không gây lên sự sửng sốt cho mọi người, tất cả đều thông cảm cho anh trước một sự lựa chọn đầy khó khăn, day dứt. Cái điều bắt buộc nó phải thế, nhưng trong anh vẫn c̣n hừng hực khí thế đấu tranh, chứ không phải sự đầu hàng hèn hạ, chứ không phải có những kẻ v́ quyền lợi nhỏ nhoi trứoc mắt mà trở dáo quay lưng đâm lại anh em dân chủ. 

 

    Cái sức ép mà anh không dám vượt qua, đă thể hiện một t́nh cảm chân thật của một con người chân chính và thẳng thắn, sâu thẳm trong anh vẫn giữ được vẹn toàn hai chữ trung hiếu. Trung thành với đất nước, trung thành với lư tưởng của một người chiến sĩ cách mạng dân chủ. Tạm thời khuất ḿnh để làm trọn nghĩa vụ đạo con cho tṛn chữ hiếu.

 

  Anh vẫn dành trọn cảm t́nh của mọi người, với anh trong ḷng mọi người vẫn không hề có một chút gợn phôi pha về con người khẳng khái, can trường. Cái dũng khí đầy hiên ngang khí phách”...Tôi sẵn sàng vào trong nhà tù nhỏ, để dân tộc tôi bước ra khỏi nha tù lớn”. Từ bỏ việc hưởng phú quí vinh hoa nơi đất khách, trở về quê hương đấu tranh, có lẽ đến nay chỉ có ḿnh anh dám làm điều đó. Như thế cũng đủ cho ta thấy cái chất của anh như thế nào rồi! Đối với anh, trở về nước, đă là tự nguyện vào cái nhà giam không lồ đó rồi, nên việc vào nhà tù nhỏ, không bao giờ làm anh sợ hăi chùn bước.

 

Cái chất trong nội tâm của anh mới là điều đáng quí, anh vẫn xứng đáng là một chiến sĩ dân chủ kiên cường. Việc anh quay trở lại con đường đấu tranh, chúng ta đều biết chỉ là thời gian mà thôi và đúng như vậy, anh đă quay trở lại với sự đón chào mừng vui của mọi người.

 

     Anh xứng đáng là người đại diện cho quốc nội khi được TT Mỹ Bust, mời tham dự cuộc gặp gỡ ngày 30/6 vừa qua, T/G TB Nam có b́nh luận về việc có rất nhiều nhà dân chủ xứng đáng được mời, theo tôi điều đó không quan trọng, v́ đó là quyền của chính phủ Hoa Kỳ, những thông tin về việc mời ai chắc chắn đă có sự cân nhắc kỹ càng, chúng ta không thể áp đặt ư kiến chủ quan để b́nh luận cho việc vô thưởng vô phạt, rồi vô t́nh làm rối thêm cái không cần thiết, điều cần thiết bây giờ, là nên cùng nhau xây dựng một ngôi nhà dân chủ đoàn kết, việc nâng niu chắt lọc, bảo tồn, duy tŕ từng viên ngọc quí dân chủ và gắn kết giúp đỡ những người dân chủ lại, cùng chung sức chung ḷng đấu tranh cho một nền tư do dân chủ của đất nước, đang là nhiệm vụ chính cho mỗi người Việt Nam yêu nước chúng ta.

 

   Chỉ có điều qua bài viết này tôi muốn nhắn gửi tới anh, người tôi chưa hề có mối quan hệ nào: Cuốc sống có nhiều thử thách, trên con đường tranh đấu đầy trở ngại và chông gai. Cái trở ngại lớn nhất, không phải là kẻ thù chính diện, đối kháng với chúng ta, mà chính là kẻ thù trong chính ta và sau lưng chúng ta (loại kẻ thù này thường hay xảy ra và dễ bị sa đà nhất) v́ vậy muốn tự khẳng định được ḿnh, ta chỉ có thể thể hiện bằng hành động.

 

     Phải! Chính hành động sẽ là câu trả lời hiệu quả nhất, chính đáng nhất cho ư chí và bản lĩnh của mỗi con người.V́ vậy cái mà anh cần phải thể hiện trong lúc này, không phải để thanh minh, mà phải vượt qua những trở ngại tầm thường, tự khẳng định bằng bản lĩnh trong việc làm thế nào để thúc đẩy phong trào dân chủ đi lên? Làm thế nào có được  phương hướng, đường lối đúng đắn nhất? Làm thế nào để cống hiến cho cuộc đấu tranh dân chủ được hiệu quả nhất? Một bài toán cần giải cho những tư tưởng lớn.. tầm nh́n lớn!

 

           Chúc anh thành công trên con đường đấu tranh dân chủ cho tổ quốc!